Lào Cai: Bắc Hà miền đất yêu thương

Lào Cai: Bắc Hà Miền Đất Yêu Thương


Qua đoạn dốc dồn chân đứng nghỉ, tôi thả lỏng khung người hít một hơi sâu căng lồng ngực tận hưởng trọn không khí trong lành xứ núi. Đang thư thái thả hồn theo gió mây mơ màng chợt bên khe tiếng hát vọng lên. Tôi lặng lẽ males theo con dốc, cố ghìm nhịp thở như sợ lời ca lẫn vào tiếng chim cư cứ hát gọi mặt trời, như sợ tiếng hát lẫn vào tiếng suối róc rách rủ rê, sợ giai điệu ấy lẫn vào mây vào gió. “Đêm đã qua sao lượn vòng đổi chỗ/Ngày đã rạng lối đi sáng tỏ/Ta lê bước về nhà/Mà hồn như còn ngủ ở thắt lưng em/Mà hồn như còn bên tà váy em…”. Tiếng người con gái líu ríu nhẹ như chim sơn ca, lẫn vào sương sớm.




Câu hát rủ rỉ làm tôi thổn thức, lơ mơ nhớ về đêm trăng huyền ảo. Tôi mắc nợ từ lúc nào câu dân ca “gầu plềnh” (dân ca Mông) em trao, từ lúc nào dở dang khúc tình ca em tặng. Hội Gầu tào đã tan, nhớ lời kèn môi em nhắn, lời kèn lá tỏ bày, ngọt như nước suối đầu nguồn, để ngay lúc này nghe câu hát lòng dạ vấn vương, nỗi niềm chống chếnh, lại rạo rực bàn chân tìm về Bắc Hà yêu thương.


Lao Cai Bac Ha Mien Dat Yeu Thuong


Toàn cảnh thị trấn Bắc Hà. Ảnh: Ngọc Bằng


Người ta gọi Bắc Hà là cao nguyên trắng bởi mỗi độ xuân về cả cao nguyên ngợp white color tinh khiết của hoa mơ, hoa mận, hoa lê, hoa trẩu cùng bao loài thanh khiết nở bung. Track, tôi lại thích gọi Bắc Hà là miền đất yêu thương, nhung nhớ. Cả năm bốn mùa cao nguyên cứ ngát một màu xanh, thủy cộng đồng tình người. Ở đây phong cảnh tự nhiên hùng vĩ, phong tục, tập quán và sắc màu tiệc tùng, lễ hội của 14 dân tộc bằng hữu trên cao nguyên này cứ rểnh rang đan xen thêu dệt, đã làm say lòng bao khác nước ngoài. Bắc Hà có những câu dân ca giao duyên trong tiệc tùng, lễ hội Gầu tào, những đêm cấp sắc huyền bí của người Dao, những vũ điệu như thần linh nhảy múa trên lửa đỏ kỳ bí trong lễ nhảy lửa… Tổng thể toàn bộ tạo sự bản sắc văn hóa truyền thống độc đáo và khác biệt của miền đất cao nguyên, đủ làm say bao trái tim lãng tử, say bao mùa trai gái hẹn hò, say lòng khác nước ngoài gần xa…


Bắc Hà yêu thương là thế! Tôi đã nhiều lần mê mệt nghe những câu dân ca nét xinh truyền thống lịch sử của người Mông đến ngẩn ngơ, như phải bùa vùng cao này. Còn nhớ một lần ngược núi lời em nói: Đường lên bản mình xa lơ xa lắc, anh có lòng thì năm con dao quăng sẽ đến, chẳng có lòng thì chín mười lần đổi quăng dao không tới được nhà. Còn nhớ lời em dặn: Đường lên núi ngoằn ngoèo gian khó, qua ba suối bảy đèo, anh yêu thật lòng hãy đến, không tồn tại thì để gió núi thổi xuôi, nhọc lòng mong đợi!


Tấm lòng núi nói lời sống động. Người của núi trinh bạch như nắng mặt trời, tinh khiết như sương sớm, kiên gan trong gió rét, mưa sa tuyết phủ, trong nghèo khó. Nhưng người của núi vô tư, hiền hòa, hồn nhiên yêu đời nghèo của, nghèo con, không nghèo tình nghĩa, sống để yêu thương.


Bắc Hà yêu thương là thế! Sớm nay, tôi males theo câu hát vượt dốc cổng trời lên rất cao nguyên huyền thoại. Nả (tiếng Mông nghĩa là mẹ) rót rượu mừng. Nhấp rượu ngô Bản Phố lừng thơm như nạp thêm nguồn nguồn năng lượng. Rượu ngô nả nấu, được ủ bằng males hạt cây hồng mi trên nương phía mặt trời mọc, bằng nước suối đầu bản sớm tinh sương, nấu bằng củi rừng cha lượm. Tôi nhấp ngụm rượu nả nấu thấy nồng ấm như giọt mồ hôi thấm thót trưa hè trên nương ngày thu bắp. Từng giọt rượu nhỏ xuống tong tong nước những đêm nhẫn nhịn à ơi của nả mùa giáp hạt. Nâng bát rượu ngô nả trao, thấy bao nhọc nhằn, rượu tỏa thơm như thứ linh đan, thảo dược quý. Nhấp tiếp ngụm nữa mừi hương nữ tính cánh mũi, giọt rượu chảy qua vòm họng nồng thơm tinh khiết nghe như cả tiếng sương gió, dòng rượu nóng rần rần đường gân thớ thịt. Nâng thêm bát nữa, rượu tan chảy trong huyết quản, tan chảy vào các tế bào, da thịt lay thức, tôi cảm nhận tiếng lửa réo bập bùng, lửa cười, lửa khóc, lửa vẽ hình bóng nả nhập nhòa. Làn gió vương qua, tôi rùng mình hơi lạnh, bát rượu dốc cạn, nghe có gió rít đêm đông lùa qua phên nứa buốt thấu xương. Nào! Nả rót thêm bát nữa, tôi nghe tiếng sấm rền, chớp giật, đá rơi chát chíu, tiếng mưa đá rầm trời. Bàn tay nả gầy teo như thấy hơi sương tinh mơ buổi sớm chạm vào giá buốt sương đêm.


1634652426 400 Lao Cai Bac Ha Mien Dat Yeu Thuong


Mùa lúa chín ở Bản Liền.


Rượu ngô nả ủ cling đá đủ tháng ngày, tròn vạnh như ủ tình người mong đợi niềm hạnh phúc đủ đầy. Ủ bao nhọc nhằn, đôi tay nả thâu đêm tẽ ngô, hạt vàng, hạt bạc lengthy tong nhảy múa như tẽ đời nắng mưa… Rượu Bản Phố thơm ngon, thơm tình người xứ núi, để “Khi vào nhớ dốc Trung Đô/Khi ra thì nhớ rượu ngô Bắc Hà”. Tinh túy trong từng giọt rượu, trong cả nụ cười, góc nhìn người ơi! Tay nâng bát rượu em mời nghĩa tình lộng lẫy đáy bát gửi trao. Nhấp một chén như một sự ngàn chén, uống từ trên đầu bản cuối bản thấy thơm, uống ba năm còn nhớ về Bản Phố.


Yêu thương như vậy Bắc Hà ơi!


Cứ bảo sao không bồn chồn cho được. Đường vào phố núi mờ sương ẩn hiện, thị trấn nhỏ và mềm mại và mượt mà như bàn tay em thêu thùa thổ cẩm. Hồ Na Cồ lộng lẫy mắt thu, bóng núi Cô Tiên mờ tỏ. Tuyến đường nhỏ uốn lượn vòng thung, theo hàng phố Ngọc Uyển cong cong như nét vẽ vòng eo thiếu nữ tuổi dậy thì. Tôi gặp những người dân vợ cùng chồng xuống chợ chuyện ríu ran như chim buổi sớm. Những tên gọi nghe đỗi thân thương, là Díu, là Sú, là Mẩy, là Could… Những nhân sự cần mẫn chăm chỉ lo giữ lửa ấm mái ấm gia đình. Người Mông dù nghèo khó đến đâu khi xuống chợ vẫn dành riêng bộ váy áo mới để diện. Làm đẹp, là đẹp cho chồng đấy! Váy áo xốn xang, vai mang lù cở, bàn tay nhuộm lanh dệt vải, thêu màu năm tháng. Chồng có gặp quý vị bên chảo thắng cố lỡ say khướt cũng là thú vui và tự hào vì chồng mình có nhiều quý vị quý. Chợ tan, ngược núi về bản, lù cở đầy vơi, chồng cầm đuôi ngựa chân bước hàng hai, ngất ngư như đi trên mây, vợ che ô kiên trì, dịu hiền, đường ngựa đã quen. Bóng nắng in vách núi bóng người, bóng ngựa liêu phiêu, liêu phiêu.


Bắc Hà yêu thương là thế!


Nhiều khi chùng bước đi trên đường núi mấp mô, tôi vô tư ngả mình vào vạt cỏ tinh khôi. Ngả vào nắng gió Tả Van Chư, Hoàng Thu Phố, Lầu Thí Ngài, Tả Củ Tỷ… hà hít yêu thương. Nếu lỡ bước đi giữa mùa hoa mận sẽ bị mê hoặc của má đào, nói cười níu kéo. Bảng hoảng tựa lạc vào toàn cầu kèn môi, vào lời ca “gầu plềnh” kéo lôi mùa bắt vợ, tìm chồng. Lạc vào vòng xòe Tà Chải, áo chàm, khăn xanh hoàng yến, thắt đáy lưng ong… để hồn lơ lửng.


Bắc Hà mênh mông là thế, mê man bất tận, tiềm ẩn hữu duyên chín đợi mười chờ. Bắc Hà đang thay da đổi thịt từng ngày, đang nổi lên là một vùng du ngoạn độc đáo và khác biệt và thú vị. Những ưu thế bản sắc, tự nhiên và nhân sự về nhiệt độ đã và đang rất được khai thác phù hợp mang ý nghĩa vững chắc và kiên cố. Những cánh đồng, cây ăn quả ôn đới, dược liệu được được áp dụng công nghệ tiên tiến cao hiệu suất cao. Tôi vẫn nhớ câu nói của trưởng bản Giàng Web optimization Sẩu: Trời cho nắng mưa, nóng sốt tạo sự mùa vụ, thì cũng làm cho những người vùng cao cứng cỏi như cây pơ mu trên núi đá. Người Bắc Hà khả năng kiên cường đang làm thay đổi, khơi mùa no ấm.


Công Thế


 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.